Viết ra câu chuyện này tôi mong những người đang có hoàn cảnh giống tôi có thể chọn cho mình một con đường đi khác, một con đường đi không phải là những đớn đau, một con đường đi không có nước mắt của những tủi hờn…
Ngày ấy tôi và anh (chồng của tôi sau này) quen nhau qua lời giới thiệu của bạn bè. Bị ghép đôi, trước thì khó chịu nhưng sau hiểu nhau rồi chúng tôi lại thấy mến. 4 năm học đại học, anh quan tâm chăm sóc tôi từng ly từng tí, tôi cảm thấy mình là người con gái hạnh phúc nhất trên thế gian này.
Ra trường, chúng tôi đều chọn cho mình một công việc như ý. Sau 2 năm đi làm, bố mẹ hai bên đề nghị chúng tôi làm đám cưới. Người lớn không nhắc thì chắc đúng là chúng tôi quên mất là mình đã yêu nhau được 6 năm, một quãng thời gian đủ dài để yêu, để hiểu, để thương và để tiến tới hôi nhân.
Nhờ có người quen giúp đỡ nên tôi xin được vào làm trong một ngân hàng có tiếng. Có điều, sau khi lấy chồng, chồng tôi nói phụ nữ nên ở nhà để lo thu vén gia đình và chăm sóc con cái. Chuyện kinh tế cứ để một mình anh lo. Tôi thấy cũng có lý, vì lúc đó tôi đang có bầu, sức khỏe cũng không ổn định nên cũng muốn giữ gìn sức khỏe chờ đón đứa bé chào đời. Viết đơn xin nghỉ mà bạn bè ai cũng tiếc. Một công việc tốt thực không phải dễ kiếm nhưng tôi nghĩ gia đình mới là điều quan trọng nhất.
Về ở với bố mẹ chồng, tôi chờ đón đứa con đầu lòng chào đời. Không đi làm khiến cuộc sống của tôi có chút nhàm chán. Chồng thì sáng nào cũng quần là áo lượt, đầu tóc bóng mượt đi làm khiến lòng tôi cứ thấp thỏm không yên. Rồi thì bạn bè kẻ nói ra người nói vào rằng chồng mày phong độ ngời ngời thế không sợ mất hay sao? Nhưng biết làm sao được khi bụng mang dạ chửa giờ lại chỉ là kẻ ăn bám. Tâm lý khiến tôi trở thành con người khác. Ngày nào chồng đi làm về tôi cũng tra hỏi này nọ, rồi lục soát ví, túi, kiểm tra điện thoại các kiểu để tìm dấu vết của việc ngoại tình nhưng tuyệt nhiên không có. Có điều máu ghen trong tôi cứ thế tăng lên, nhất là khi tôi sinh xong, nhan sắc trở nên xấu xí, cơ thể không còn hấp dẫn, tôi không còn tự tin như trước…
Biết chuyện tôi hay ghen, mấy cô đồng nghiệp của chồng lại được thể trêu chọc, hết gọi điện lại nhắn tin đùa cợt. Chưa đủ họ còn chụp hình rồi đưa lên facebook. Quá mù quáng, lại thêm tâm lý sau sinh bị khủng hoảng, tôi làm mọi thứ bung bét hết cả, không cho anh có cơ hội giải thích, tôi đâm đơn ly hôn. Anh không kí với lý do anh không ngoại tình và con cần có đủ cả bố và mẹ. Gia đình hai bên khuyên can tôi cũng không chịu, nhất quyết đâm đơn ly hôn đơn phương lên tòa. Lúc đó con tôi cũng đã được hơn 1 tuổi.
Vì tôi không có việc việc làm, thu nhập không có nên tòa quyết định anh sẽ là người nuôi đứa bé. Chồng tôi nói sẽ nhường lại căn nhà cho tôi nhưng vì tự ái nên tôi nhất quyết không chịu. Tôi tự hứa sẽ kiếm thật nhiều tiền để đón con về ở cùng.
Bước chân ra khỏi tòa án, tôi ôm hôn con, khóc không ngớt. Nhìn chồng lạnh nhạt tôi bước đi trong sự đau đớn tột cùng. Thế nhưng mọi thứ đã chẳng thể cứu vãn được nữa rồi.
Tôi nhanh chóng xin được một công việc mới về xuất nhập khẩu với mức lương khá. Công việc đòi hỏi tôi phải có mối quan hệ với nhiều người. Và tôi nhanh chóng lấy lòng được sếp. Sếp thích tôi. Tôi chắc chắn thế. Nhưng tôi biết, tôi chẳng yêu gì ông ta, có chăng cái tôi cần là tiền, là địa vị xã hội. Tôi cần tiền để nuôi con, tôi cần thành đạt để chồng tôi phải hối tiếc. Nói vậy thôi chứ thời gian sau này đủ để tôi hiểu rằng, người hối tiếc phải là tôi mới đúng! Tôi sẽ chẳng bao giờ có được một người chồng tốt như chồng cũ của tôi. Vậy mà chỉ vì bốc đồng, chỉ vì những ghen tuông mù quáng mà tôi đã đánh mất hạnh phúc gia đình mình.
Tôi cặp với ông sếp mới chưa được 2 tháng thì cái tin tôi mắc bệnh lậu đã khiến tôi chết điếng. Thật không ngờ là cái giá mà tôi phải trả lại đắt đến thế. Đúng lúc đó, chồng cũ của tôi thường xuyên liên lạc. Lấy cớ là vì con nhưng tôi biết anh vẫn còn tình cảm với mình. Nhưng liệu có quá muộn. Giờ tôi ra nông nỗi này, liệu tôi có còn xứng đáng với tình yêu của anh và liệu tôi có còn cơ hội có được hạnh phúc?
Đánh Đổi vì...bệnh lậu
0 nhận xét:
Đăng nhận xét